Hệ tọa độ trong không gian
1. Hệ tọa độ trong không gian

- Hệ trục tọa độ Oxyz với các véc tơ đơn vị trên các trục Ox,Oy,Oz theo thứ tự là →i,→j,→k với:
|→i|=|→j|=|→k|=1 hoặc →i2=→j2=→k2=1 và →i.→j=→j.→k=→k.→i=0
- Các trục tọa độ Ox: trục hoành; Oy: trục tung; Oz: trục cao.
- Các mặt phẳng tọa độ: (Oxy),(Oyz),(Ozx).
2. Tọa độ điểm trong không gian
- Điểm M(x;y;z)⇔→OM=x.→i+y.→j+z.→k
- Nếu I;J;K là hình chiếu của M lên các trục Ox,Oy,Oz thì I(x;0;0),J(0;y;0),K(0;0;z), x=¯OI,y=¯OJ,z=¯OK.
- Nếu D;E;F là hình chiếu của M lên các mặt phẳng tọa độ (Oxy),(Oyz),(Ozx) thì D(x;y;0),E(0;y;z),F(x;0;z).

Khi chiếu một điểm lên các trục tọa độ hoặc mặt phẳng tọa độ thì ta có thể nhớ theo quy tắc: “Chiếu lên cái gì thì giữ nguyên cái đó, còn lại cho bằng 0”.
- Tọa độ trung điểm đoạn thẳng AB là M(xA+xB2;yA+yB2;zA+zB2)
- Tọa độ trọng tâm tam giác ABC là G(xA+xB+xC3;yA+yB+yC3;zA+zB+zC3)
- Tọa độ trọng tâm tứ diện ABCD là (xA+xB+xC+xD4;yA+yB+yC+yD4;zA+zB+zC+zD4)